Người ta hay nói “Brazil sinh ra là để vô địch World Cup.” Câu đó nghe hay, nhưng thật ra nó là một loại bùa chú tâm lý hơn là phân tích. Cứ mỗi bốn năm, cộng đồng bóng đá lại kéo nhau đẩy Brazil lên đỉnh danh sách ứng viên như một thói quen không cần suy nghĩ, rồi khi họ thất bại — và họ thất bại thường xuyên lắm — mọi người lại ngạc nhiên. Tôi thì không. Và lần này, trước World Cup 2026, tôi muốn nói thẳng: bức tranh ứng viên vô địch phức tạp hơn nhiều so với những gì mấy chương trình dự đoán trên TV đang vẽ ra.

World Cup 2026 diễn ra trên đất Mỹ, Canada và Mexico — ba quốc gia đồng tổ chức, sân vận động trải dài từ Vancouver đến Guadalajara. Khai mạc ngày 11/6/2026, chung kết dự kiến 19/7/2026. Lần đầu tiên trong lịch sử, giải đấu mở rộng lên 48 đội, chia thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội. Điều đó có nghĩa là nhiều bất ngờ hơn, nhiều đội “chiếu dưới” có cơ hội tạo địa chấn hơn, và quan trọng nhất — con đường đến ngôi vô địch dài hơn, mệt mỏi hơn, và khắc nghiệt hơn với những ông lớn.
Tại sao Brazil chưa phải câu trả lời rõ ràng
Thế hệ Vinicius Jr., Rodrygo, Endrick đang lên rất đẹp. Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng Brazil ở thời điểm này thiếu một thứ mà các đội vô địch thường có: sự ổn định về hệ thống. Họ thay huấn luyện viên như thay áo trong mấy năm vừa rồi, lối chơi cứ loay hoay giữa việc xây dựng nền tảng chiến thuật và phụ thuộc vào kỹ thuật cá nhân. Vinicius Jr. ở Real Madrid là một cầu thủ, ở đội tuyển quốc gia lại là một cầu thủ khác — ít tự do hơn, ít sắc bén hơn. Đó là vấn đề hệ thống, không phải vấn đề tài năng.
Rồi còn cái yếu tố địa lý nữa. Sân ở Mỹ to, mặt cỏ khác, múi giờ lệch với châu Âu. Các đội Nam Mỹ đôi khi bị ảnh hưởng bởi điều này hơn người ta tưởng. Tôi nhớ Argentina ở World Cup 2002, hay chính Brazil ở 2006 — tài năng đầy đủ, nhưng khi những yếu tố ngoài sân cộng lại, kết quả không như kỳ vọng.
Pháp — ứng viên số một, nhưng phải hỏi thêm một câu
Nếu tôi phải đặt một cái tên vào cuối bài viết này, tôi chọn Pháp. Nhưng không phải vô điều kiện. Pháp có Mbappé — và dù anh đang ở giai đoạn nào trong sự nghiệp vào năm 2026, anh vẫn là cầu thủ có khả năng tự mình thay đổi cục diện một trận đấu. Bên cạnh đó là Tchouaméni, Camavinga ở tuyến giữa, Upamecano trụ lại hàng thủ — Pháp có chiều sâu đội hình đáng sợ nhất nhì thế giới ngay lúc này.
Nhưng câu hỏi tôi muốn hỏi là: Didier Deschamps có còn là người phù hợp không? Ông ấy đã làm một công việc xuất sắc năm 2018, đưa Pháp vô địch bằng một lối chơi thực dụng, kỷ luật. Nhưng thực dụng cũng có giới hạn của nó. Khi bạn có Mbappé, Dembélé, những cầu thủ tốc độ và sáng tạo, mà vẫn chơi bóng như một đội trung bình kiểu tốp 10 Premier League — thì cái đó hơi lãng phí. Ở World Cup 2022, Pháp thua Argentina ở chung kết trong một trận đấu mà họ không hề thua kém về tài năng. Cái họ thua là kịch bản — họ để tình huống trận đấu chi phối mình quá lâu.
Nếu Pháp giải quyết được bài toán chiến thuật, tôi tin họ là ứng viên số một.
Những cái tên tôi muốn nhắc để bạn không bỏ qua
Tây Ban Nha. Đừng bỏ qua Tây Ban Nha. Sau Euro 2024, thế hệ Yamal, Nico Williams, Pedri đã chứng minh rằng lứa trẻ này không chỉ tiềm năng — họ đã sẵn sàng. Đến năm 2026, họ sẽ thêm kinh nghiệm, thêm độ chín. Lối chơi pressing cao, giữ bóng tốt, kết hợp tốc độ hai cánh — đó là thứ bóng đá rất khó đối phó trong một giải đấu dài hơi như World Cup 48 đội.
Argentina thì sao? Messi ở tuổi 38-39 vào năm 2026 — không ai biết anh ấy sẽ còn chơi không, huống gì chơi hay. Nhưng Argentina không chỉ là Messi nữa rồi. Enzo Fernández, Julián Álvarez, Mac Allister — họ có một thế hệ kế cận thực sự. Vô địch World Cup 2022 đã cho cả đội cái gì đó quan trọng hơn kỹ thuật: sự tự tin của nhà vô địch.
Với 48 đội và 12 bảng đấu, hành trình đến chung kết dài hơn bao giờ hết — điều đó thực sự mở ra cơ hội cho nhiều kịch bản bất ngờ. Nếu bạn muốn theo dõi thêm các góc nhìn phân tích, tham khảo thêm về dự đoán world cup 2026 từ các ngu

